BÀI DỰ THI VIẾT VỀ GƯƠNG NGƯỜI TỐT VIỆC TỐT

Thứ tư - 07/11/2018 22:34
BÀI DỰ THI VIẾT VỀ GƯƠNG NGƯỜI TỐT VIỆC TỐT
          BÀI DỰ THI VIẾT VỀ GƯƠNG NGƯỜI TỐT VIỆC TỐT
          
                                                                               NGƯỜI LÍNH XƯA VÀ NAY
Phong trào “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” do Đảng phát động đã được đông đảo quần chúng nhân dân hưởng ứng, từ đó xuất hiện nhiều tấm gương điển hình tiêu biểu. Trường Tiểu  học Liên Châu - Huyện Thanh Oai - Thành phố Hà Nội có rất nhiều cá nhân điển hình “Làm theo tấm gương đạo đức của Người”. Đặc biệt có tấm gương điền hình là ông Hoàng Như Sùng, bảo vệ của nhà trường– người lính trường sơn năm xưa, người thương binh ‘tàn mà không phế” luôn gương mẫu, nhiệt tình, hết lòng về công việc với lớp lớp các thế hệ học trò.
Có rất nhiều nghề mà được xã hội tôn vinh.  Như trong ngành giáo dục, nghề giáo là nghề cao quý nhất, người ta thường nhắc đến công lao to lớn của thầy giáo cô giáo, nhưng chẳng ai nghĩ đến sự cống hiến, sự thầm lặng của một nghề luôn phải có nhiều trách nhiệm, ngày đêm đang bảo vệ an toàn cho nhà trường, cho cơ sở vật chất nơi đây đó là nghề bảo vệ trường học.
Tôi sinh ra và lớn lên tại ngôi làng Châu Mai, nơi có trường Tiểu học Liên Châu mà đã xây cho tôi bao ước mơ, gắn bó với bao kỉ niệm của thời học trò. Giờ đây tôi tự hào khi được quay lại trường với một vai trò khác, vị trí khác – là giáo viên. Tuy vậy, thực sự khi nghĩ đến “ Người tốt việc tốt” tôi không thể ngừng nghĩ đến người bảo vệ của trường là ông Hoàng Như Sùng.
Ông Sùng cũng là người con của Châu Mai. Trước đây, khi còn là thanh niên ông cũng từng vào sinh ra tử để bảo vệ cho nền hòa bình đất nước. Kết thúc chiến tranh ông về quê lập nghiệp và xây dựng gia đình. Vết thương mà chiến tranh để lại cho ông là cánh tay trái bị tật nguyền không thể hoạt động được. Sau khi lấy vợ hai vợ chồng ông cũng từng làm rất nhiều nghề trước khi gắn bó với ngôi trường Tiểu học Liên Châu. Ông là người dân, người hàng xóm rất tốt với mọi người khiến ai từng tiếp xúc đều rất yêu quý, kính trọng, tin tưởng. Khi ngôi trường mới thi công người dân đều đề xuất để ông trở thành người bảo vệ trường. Khi nghe kể vậy ông cười hiền và nói “ Là tôi có duyên với trường với các thầy cô nên tôi mới được giữ chức bảo vệ thôi. Chứ già cả lại bệnh tật như tôi thì làm gì có bảo vệ được gì”.
Kỉ niệm của tôi lại ùa về cho dòng kí ức: “ Tôi nhớ, có một hôm Bố, mẹ quên không đón tôi, tôi cứ đứng chờ ở ngoài phòng bảo vệ đến 12 giờ trưa nhưng vẫn không thấy Bố, mẹ đâu, chân tay tôi run lên vì đói. Bỗng nhiên có tiếng nói: “Vào đây ăn cơm với ông” , tôi rụt rè bước vào phòng bảo vệ , trước mắt tôi khá quen với khuôn mặt có làn da sạm, nét chân chim xung quanh vòm mắt đặc biêt là ở đôi mắt của ông , ở đôi mắt ấy, tôi thấy ánh nên nét cương nghị. Tôi ngồi xuống, ông xới cho tôi bát cơm có mấy củ lạc và một ít nhau muống mà ông tự trồng. Tự nhiên tôi cảm thấy thân thuộc , gần gũi và ấm lòng đến thế. Đó là kỉ niệm mà tôi nhớ lắm”  
Thấm thoắt hơn 10 năm trôi qua khi trường mới được thành lập cũng chính là khoảng thời gian ông gắn bó với nơi đây. Là một người giữ chức bảo vệ, nhưng ông không đơn thuần là một người bảo vệ trường bình thường, với cái nhiệm vụ đơn giản là đánh trống, trực đêm hay canh cổng, ở ông là cả một tấm gương lao động không ngừng nghỉ. Từng cành cây ngọn cỏ đều được đích thân ông chăm sóc, cắt tỉa, tưới tiêu. Những chiếc ghế, cái bàn bị hỏng hay gãy đều do một tay ông sửa chữa.  Rồi cứ đến cuối những tiết học, ông cầm xâu chìa khóa đi kiểm tra, khóa cửa từng phòng, hễ thấy đồ học sinh để quên là ông nhặt lại, đem lên văn phòng để chờ trả lại người mất. Hơn những thế, ông còn là một người giữ gìn kỉ cương, trật tự, nội quy trong trường: chắc ai cũng để ý, cứ trước những buổi học ông lại ngồi trước cổng kiểm tra và nhắc nhở các em đeo khăn quàng, xem lại và chỉnh đốn trang phục. Đặc biêt ông luôn giúp đỡ các em học sinh khuyết tật, ông hiểu được rằng người thương binh bị hỏng mất cánh tay trái phải vất vả cuộc sồng như thế nào, còn các em học sinh bị khuyết tật cả hai chân không đi được. Ông luôn là người giúp đỡ trong mọi hoàn cảnh khó khăn khi sinh hoạt và học tập ở trường. Ông là một tấm gương truyền ngọn lửa hy vọng cho các em khuyết tật có thể vươn tới một cuộc sống tốt đẹp và ý nghĩa hơn;Với gánh nặng tuổi tác như thế, có lẽ nhiều người bằng tuổi sẽ lui về quê nghỉ ngơi hưởng thụ bằng đồng lương hưu, nhưng đối với ông, công việc này giống như một niềm vui và làm việc tức là tận hưởng niềm vui đó.
Ông tâm sự: “Nghề bảo vệ bình thường, không sang trọng nhưng đó là nghề tôi đã chọn, nó phù hợp với tôi, với tất cả những người không có điều kiện để trở thành một thương nhân giàu có, một sỹ quan cao cấp, một ông chủ triệu phú hay một minh tinh điện ảnh nổi tiếng..vv. Trong thời chiến, phía sau tiền tuyến là hậu phương, hậu phương vững chắc thì tuyền tuyến mới vững “tay súng” có niềm tin chiến đấu. Giờ thời bình, người Bảo vệ cũng như một hậu phương vững chắc cho nơi “chiến trường” ấy. Người bảo vệ sẽ tạo niềm tin cho các “giáo viên” an tâm giảng dạy. Tôi đứng phía sau giữ yên ổn cho các thầy, cô giáo đang truyền thụ kiến thức cho các thế hệ học trò”.
Mặc dù ông chẳng đảm nhiệm giảng dạy một bộ môn văn hóa nào nhưng với tôi, ông vẫn luôn là một người đồng nghiệp, một người ông kính mến. Ông không chỉ cho tôi cách đứng trên bục giảng, cũng chẳng dạy cho tôi làm thế nào để trở thành giáo viên giỏi mà trên hết ông dạy tôi cách sống tốt để mọi người yêu quý, tin tưởng mình. Ông như một người bạn tâm giao lớn tuổi của tôi, nhắc nhở, bảo ban tôi.
“ Khi người ta nghĩ đến cái chân đau của mình thì họ chẳng thương ai được ngoài mình.” Nhưng với ông, ông hi sinh tuổi thanh xuân cho đất nước. Ông hi sinh tuổi trẻ cho gia đình và công việc. Về già ông lại hi sinh cả bản thân cho ngôi trường, cho các học sinh tại trường Tiểu học Liên Châu.
Ông nói:“Với tôi, công việc trọng tâm của người quản trường chính là những lớp học , ngôi trường và lớp lớp các học trò. Tôi luôn tâm niệm làm thế nào để có trường lớp Xanh – Sạch _ Đẹp và An toàn, thu hút được sự yêu trường mến lớp của học sinh”.
           Vậy đấy, người lính xưa, người quản trường nay vẫn có rắn rỏi, là một người rất đỗi kiên cường và đầy tình thương, tình yêu cuộc sống của ông luôn tràn đầy hạnh phúc.Qua tấm gương của ông Hoàng Như Sùng chúng ta càng thấm nhuần hơn tư tưởng của Bác, sống là phải cống hiến, là phải biết yêu thương, giúp đỡ mọi người, đặc biệt là những người có hoàn cảnh khó khăn. Mỗi việc làm của ông đều mang đến cho chúng ta một thứ tình cảm ấm áp, đó là tình người. Qua những việc làm của ông chúng ta như thấy được tấm lòng nhân ái bao la, tình yêu  vô bờ bến của Bác đối với nhân dân, đất nước. Tấm gương sáng “làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” của ông là một điển hình cho việc thấm nhuần đạo đức của Bác, cần phải biết vận dụng để biến tư tưởng, lời dạy của Người thành hành động, việc làm thật cụ thể để từ đó thực hiện cho bằng được.
 
 
                                                                                      Người viết
 
    
 
                                                                             Đào Thị Tuyến
                                                                                  
 
 

Tác giả bài viết: Đào Thị Tuyến

Nguồn tin: Trường Tiểu học Liên Châu

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Văn bản mới

930_BGDĐT-GDTC

Hướng dẫn thực hiện công tác y tế trường học

Thời gian đăng: 31/03/2018

lượt xem: 150 | lượt tải:60
Tin mới
Quảng cáo 2
Thăm dò ý kiến

Cảm ơn bạn đã ghé thăm Website. Bạn biết trang của chúng tôi qua:

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây